Trang chủ >> Giáo dục

Làm giáo viên tôi mệt cả thể xác lẫn tinh thần

20-09-2017 - 15:22

Mỗi buổi dạy về tôi nằm dài không muốn ăn uống gì, bực dọc, khó chịu như có cục đá to đè nặng trong lòng.

Tôi thật sự khâm phục những thầy cô giáo gắn bó với nghề nhiều năm. Tôi thấy mình quá yếu kém khi mới vào trường dạy được một tháng đã muốn viết đơn xin nghỉ việc, nhưng nếu cố gắng hơn nữa chắc tôi bị trầm cảm mất. Nhận được cuộc gọi của gia đình thông báo là tôi được nhận về trường ở quê dạy, mọi người vui vì bấy lâu nay tôi chỉ đi dạy kèm hết chỗ này tới chỗ khác, không xin được vào trường dạy. Người nhà bảo học Sư phạm ra trường thì phải làm giáo viên, mà đã mang tiếng giáo viên thì phải có trường để dạy, chứ "cho đi học tốn tiền tốn của mà ra không làm giáo viên chứ làm gì"? Tôi phóng lao thì theo lao, mặc dù sau mấy năm đi dạy kèm thấy mình không thích làm nghề giáo.

Khi về trường nhận công tác, ai cũng bảo tôi may mắn, nhiều người xin không được mà tôi xin được, đã vậy không tốn đồng nào. Miệng thì cười vậy thôi chứ trong lòng tôi trái ngược hoàn toàn vì biết sắp tới mình sẽ bước vào guồng quay "soạn, dạy, chấm, trả", các loại sổ sách, phong trào, đoàn đội, họp hành các kiểu, lương thì bèo nhèo. Tôi tự nhủ: " Thôi kệ, người ta làm được mình làm được". Tôi đi dạy, học trò phấn khích vì có cô giáo trẻ về trường, cũng không tệ như mình nghĩ. Nhưng rồi công việc mỗi lúc một nhiều, học trò không chịu học, quậy phá, bệnh thành tích nặng nề, mệt cả thể xác lẫn tinh thần. Mỗi buổi dạy về tôi nằm dài không muốn ăn uống gì, tâm trạng lúc nào cũng bực dọc, khó chịu như có cục đá to đang đè nặng trong lòng vậy. Cứ tiếp tục như thế này tôi sẽ bệnh mất.

Tôi muốn thoát khỏi 2 từ mang tên "giáo viên", muốn nghỉ việc. Tôi còn trẻ, phải làm những gì mình thích. Tôi không muốn sống dựa dẫm vào gia đình, càng gần ba mẹ tôi thấy mình yếu đuối, muốn đi một nơi xa để tự lập, tập tính mạnh mẽ, tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Tôi biết ba mẹ sẽ buồn, hàng xóm nói ra nói vào và có nhiều người nói tôi ngu vì về quê đi dạy ổn định không chịu mà muốn lông bông. Mặc kệ người nói, tôi không quan tâm, nhưng thấy có lỗi với ba mẹ quá, 27 tuổi đã đến tuổi lập gia đình, chắc chắn ba mẹ sẽ rất buồn, tôi phải làm sao?

Huyền

Gửi bình luận của bạn
Ý kiến bạn đọc
Khải (20-09-2017 - 20:18)

Ai cũng có ước muốn giống như bạn. Mình cũng vây, cũng muốn sống 1 cuộc đơì khác, nhưng đôi khi k phải muốn là được bạn ạ. Bạn còn trẻ, còn độc thân, chưa gia đình con cái. Cứ làm những j mình thích đi... Mình ủng hộ bạn.

 Trả lời | 6

Ngốc (21-09-2017 - 06:32)

C ơi em cung giống như chị vậy. Nhiều khi em cũng rts mệt mỏi nhưng em luôn cố gắng suy nghĩ ít đi và lấy chính học sinh là niềm vui là động lực để cố gắng để đi tiếp trên con đường đây gian nan đó. Chúc chị luôn thành công dù là trong bất cứ lĩnh vực nào ạ.

 Trả lời | 1

chân đất (21-09-2017 - 07:20)

Em gái à, đã hết thời màu hồng rồi. Cuộc sống là vậy, có rất nhiếu gian nan, chông gai mà mình phải vượt qua. Em chưa vượt qua chính mình thôi, vì em mới bước vào nghề. Nghề giáo viên vô cùng vất vả nhưng thế hệ phụ Huynh 8x, 9x bây giờ thì cứ luôn đòi hỏi: con đi học con được gì, nhà trường, thầy cô phải làm gì cho con... that sự rất áp lực. Nhưng hay lấy học sinh làm động lực cho công việc. Cố gắng lên em!

 Trả lời | 2

Nguyễn Thị Hồng Lĩnh (21-09-2017 - 08:26)

Tuổi còn trẻ, còn có nhiều cơ hội ở phía trước nên em cứ mạnh dạn đi. Chỉ trừ khi mình ko còn con đường nào khác thì mới phải theo nghề giáo. Nếu còn trẻ như em chị sẽ ko bao giờ theo nghề giáo , nghèo mà bạc lắm. Rất tiếc, cơ hội thay đổi ko còn với chị vì đã quá cái tuổi để làm lại 1 cái gì đó mới mẻ rồi. Chúc em mạnh mẽ và tìm con đường sáng suốt nhất cho mình chứ đừng ôm nghề SP.

 Trả lời | 0

  • Mới cập nhật
  • Xem nhiều
x